Tuổi trẻ Vĩnh Linh đoàn kết, sáng tạo, thi đua lập thân, khởi nghiệp, xung kích, tình nguyện xây dựng quê hương giàu đẹp - Tuổi trẻ Vĩnh Linh đoàn kết, thi đua rèn đức, học tập, lao động, sáng tạo, xung kích, tình nguyện xây dựng và bảo vệ quê hương                     
01:31 ICT Thứ hai, 29/05/2017

THÀNH VIÊN ĐĂNG NHẬP

LIÊN KẾT WEBSITE

Website NTLS Trường Sơn
Đoàn Dân Chính Đảng
cho thue xe 4 cho, thue xe

Trang nhất » TIN TỨC » Đoàn TNCS Hồ Chí Minh » Lịch sử Hội LHTN Việt Nam

CHƯƠNG VII: TÍCH CỰC THAM GIA HÀN GẮN VẾT THƯƠNG CHIẾN TRANH, KHÔI PHỤC VÀ PHÁT TRIỂN KINH TẾ, VĂN HÓA, XÃ HỘI Ở MIỀN BẮC, ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ Ở MIỀN NAM. ĐẠI HỘI THÀNH LẬP HỘI LIÊN HIỆP THANH NIÊN VIỆT NAM LẦN THỨ I THÁNG 10/1956

Thứ sáu - 17/09/2010 10:01 | Đã xem: 1421

Âm vang của chiến thắng Điện Biên Phủ mãi còn tươi mới trong tâm thức, lay động triệu triệu trái tim người dân đất Việt và mãi còn chấn động cả địa cầu. Dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, Bác kính yêu, cả dân tộc ta đã đi qua những tháng năm kháng chiến hào hùng, gian khổ và anh dũng. Trong cuộc kháng chiến ấy, Đoàn Thanh niên Cứu quốc và Liên đoàn Thanh niên Việt Nam đã phát huy cao độ truyền thống yêu nước, đoàn kết tập hợp đoàn viên, hội viên, thanh niên và đã làm nên những kỳ tích trên mọi mặt trận: Chiến đấu, phục vụ chiến đấu; lao động, sản xuất; học tập và hoạt động văn hóa, xã hội…
Giờ đây, tuổi trẻ cả nước cùng cả dân tộc đang đứng trước những thử thách mới và bước vào giai đoạn cách mạng mới: Miền Bắc trong thời kỳ quá độ tiến lên CNXH, miền Nam tiếp tục thực hiện cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ Nhân dân. Dù bị chia cắt bởi Vĩ tuyến 17 với hai ngả bờ sông Bến Hải, dù hoàn cảnh và nhiệm vụ khác nhau nhưng tuổi trẻ cả hai miền đất nước vẫn cùng chung lý tưởng, cùng chung ý chí, cùng chung trận tuyến: Đấu tranh thống nhất nước nhà, đưa cả nước đi lên Chủ nghĩa xã hội. Và họ bắt đầu cùng cả dân tộc viết nên những trang sử hào hùng mới của giai đoạn 1955-1964.
CHƯƠNG VII
TÍCH CỰC THAM GIA HÀN GẮN VẾT THƯƠNG CHIẾN TRANH, KHÔI PHỤC VÀ PHÁT TRIỂN KINH TẾ, VĂN HÓA, XÃ HỘI Ở MIỀN BẮC, ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ Ở MIỀN NAM. ĐẠI HỘI THÀNH LẬP HỘI LIÊN HIỆP THANH NIÊN VIỆT NAM LẦN THỨ I THÁNG 10/1956
Suốt một thời kỳ dài sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, các cuộc hội họp quốc tế, nhất là những Đại hội liên hoan thanh niên và sinh viên thế giới được lần lượt tổ chức từ Thủ đô Mát-xcơ-va đến An-giê, La-ha-ba-na. Đi đến đâu, đoàn đại biểu của tuổi trẻ Việt Nam cũng được đón tiếp nồng nhiệt, xúc động với những tiếng hô vang dội: “Việt Nam! Hồ Chí Minh!”, “Điện Biên Phủ! Võ Nguyên Giáp!”…Tuổi trẻ khắp năm châu đều hướng về Việt Nam, coi Điện Biên Phủ là biểu tượng của ý chí quật khởi, của tinh thần đấu tranh bất khuất, của sức mạnh đại đoàn kết dân tộc, của tài năng và trí tuệ Việt Nam.
Trong ánh hào quang rực rỡ của chiến thắng, tuổi trẻ và nhân dân miền Bắc bước vào thời kỳ khôi phục, phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, xây dựng lại đất nước. Sau chín năm kháng chiến anh dũng, trường kỳ, gian khổ miền Bắc có một nền kinh tế nông nghiệp nghèo nàn và lạc hậu vì bị chủ nghĩa thực dân đô hộ, vì bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Bao khó khăn chồng chất: Nhiều ngành sản xuất bị ngưng trệ, đình đốn; nhiều công trình thuỷ lợi quan trọng bị tàn phá; 14 vạn hecta ruộng đất bị hoang hoá; hơn 10 vạn trâu bò bị giết; gần 1 triệu đồng bào không có nhà ở và việc làm; thương nghiệp bị đình trệ; bệnh tật, đói rét hoành hành; nạn đói, nạn thất nghiệp và các tệ nạn xã hội tràn lan ở các vùng bị tạm chiếm cũ…Lại thêm bao mưu mô thâm độc của kẻ thù: Bọn phản động đã lừa gạt, đe doạ, cưỡng ép gần một triệu đồng bào miền Bắc di cư vào Nam- nhất là đồng bào ở vùng Thiên chúa giáo và những người đã tham gia làm việc cho chế độ cũ. Đặc biệt, bọn thực dân trước khi rút chạy đã tháo dỡ, mang đi hoặc phá huỷ hàng nghìn tấn thiết bị, máy móc, dụng cụ sản xuất, nguyên vật liệu ở các nhà máy, xí nghiệp… hòng gây rối loạn cho nền kinh tế ở miền Bắc. Chúng còn cung cấp tiền của, phương tiện cho bọn phản động gây rối ở một số vùng như: Phát Diệm (Ninh Bình), Bùi Chu (Nam Định); Ba Làng (Thanh Hoá)…và còn xúi giục bọn thổ phỉ nổi dậy hoạt động phá hoại ở các tỉnh miền núi biên giới Tây Bắc, Đông Bắc như: Lào Cai, Sơn La, Lai Châu, Cao Bằng, Hà Giang…
Trước tình thế ấy, phát huy truyền thống của dân tộc, phát huy hào khí chiến thắng của Điện Biên, nhận thức rõ vai trò, trách nhiệm của tuổi trẻ trước thời cuộc, hàng chục vạn cán bộ, đoàn viên, hội viên và thanh niên miền Bắc đã tình nguyện, hăng hái đi đầu đảm nhiệm các nhiệm vụ then chốt, đến những vùng xung yếu, khó khăn để tổ chức, động viên quần chúng khắc phục những hậu quả của chiến tranh, khôi phục và phát triển kinh tế, văn hoá, xã hội.
Hàng trăm cán bộ, đoàn viên, hội viên và thanh niên xung phong vào tiếp quản Thủ đô Hà Nội, xuống tận các xí nghiệp, bến cảng, nhà ga, kho tàng… để phối hợp với thanh niên, công nhân đấu tranh không cho địch tháo dỡ, phá hoại, vận chuyển máy móc, thiết bị… Những tháng cuối năm 1954, đội Thanh niên tự vệ ga Hàng Cỏ đã kịp thời phát hiện, ngăn chặn không cho chủ ga chỉ đạo tháo gỡ máy móc chuyển xuống cảng Hải Phòng; đội Thanh niên tự vệ nhà máy xe lửa Gia Lâm thì phân công nhau canh gác ngày đêm, bảo vệ nhà xưởng, máy móc, nguyên vật liệu, kiên quyết chống mọi hành động phá hoại của địch; đội Thanh niên tự vệ nhà máy điện Yên Phụ đấu tranh quyết liệt giữ lại 400 tấn than và toàn bộ tài liệu, máy móc… ở nhà thương Bạch Mai, Phủ Doãn, trường Đại học Y-Dược, thanh niên tự vệ, y tá, bác sỹ, thầy giáo, sinh viên kiên quyết đấu tranh không cho địch cướp y cụ, tài liệu, thuốc men…
Ngày 1-1-1955, nhân dân và tuổi trẻ Thủ đô cùng đại biểu các tỉnh đã long trọng dự lễ mít tinh lớn tại Quảng trường Ba Đình để đón mừng Trung ương Đảng, Chính phủ cùng Bác Hồ kính yêu trở về Thủ đô sau 9 năm kháng chiến trường kỳ, gian khổ và anh dũng.
Cả Thủ đô tràn ngập cờ, hoa. Những nụ cười rạng rỡ. Những gương mặt hân hoan. Những tà áo dài tha thướt. Khăn quàng đỏ thắm bừng lên trên vai các em thiếu nhi. Và các đoàn viên, thanh niên, hội viên cùng các băng rôn, khẩu hiệu rực rỡ khắp các ngả đường của Hà Nội mến yêu.
Khí thế sôi động ấy của Thủ đô đã lan truyền khắp các tỉnh, thành trong cả nước.
Ngày 10 tháng 1 năm 1955, ở Bùi Chu (Nam Định), đoàn viên, thanh niên là nòng cốt của cuộc mít tinh hơn 4000 người của 7 xã đã tuần hành biểu dương lực lượng, lên án đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai Ngô Đình Diệm phá hoại Hiệp định Giơnevơ, lên án kẻ địch đã dùng mọi âm mưu thâm độc để lừa gạt, đe doạ và cưỡng ép những người đã tham gia ngụy quân, ngụy quyền, đồng bào theo đạo Thiên chúa… di cư vào Nam, đặc biệt là ở vùng Bùi Chu (Nam Định) và Phát Diệm (Ninh Bình). Tiền của, phương tiện và những vụ phá rối, cưỡng ép của bọn phản động đối với giáo dân ở Bùi Chu, Phát Diệm chỉ càng làm tăng thêm làn sóng căm phẫn và châm ngòi cho cả một phong trào đấu tranh chống cưỡng ép di cư vào Nam của tuổi trẻ và nhân dân vùng Thiên Chúa giáo.
Khắp ba tỉnh Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình, một đợt đấu tranh dài ngày từ 20 tháng 3 đến 18 tháng 4 năm 1955 đã thu hút hàng ngàn đoàn viên, thanh niên tham gia hỗ trợ cho đồng bào đấu tranh chống cưỡng ép giáo dân di cư vào Nam. Phong trào đấu tranh “yêu nước chống cưỡng ép di cư” vào Nam của tuổi trẻ ba tỉnh đã gây tiếng vang mạnh mẽ, giúp đồng bào các vùng theo đạo Thiên chúa giữ vững niềm tin vào Đảng, Bác, không mắc mưu lừa phỉnh, dụ dỗ của kẻ địch. Cùng thời điểm này, ở 6 xã hai huyện Giao Thuỷ, Xuân Trường có tới 1885 thanh niên công giáo tham gia liên hoan cùng 7000 đoàn viên, thanh niên toàn tỉnh Nam Định hào hùng biểu dương lực lượng đòi kẻ địch phải nghiêm chỉnh thi hành Hiệp định Giơnevơ.
Còn ở phố cảng Hải Phòng những tháng đầu năm 1955 cũng thật sôi động và quyết liệt.
Đầu tháng 3 năm 1955, bọn địch âm mưu cướp hai chiếc tàu HC1 và HC2 là hai tàu hoa tiêu quan trọng của cảng. Các đoàn viên và hội viên, thanh niên, công nhân đã tìm cách làm hỏng máy để giữ tàu lại. Khi bọn địch đưa tàu khác đến định kéo hai tàu hoa tiêu đi, một nhóm thanh niên công nhân lại tìm cách làm hỏng máy tàu mới đến. Địch lại tiếp tục cho tàu khác đến kéo, đoàn viên, thanh niên công nhân cảng lại “bí mật lặn xuống nước dùng dây cáp buộc chằng dây neo tàu nọ với dây neo tàu kia, đồng thời tháo và giấu đi một số thiết bị quan trọng làm cho địch không thể sửa chữa và cũng không thể kéo tàu đi được, chúng đành bó tay.
Gần đến ngày tiếp quản, những cuộc đấu tranh của tuổi trẻ và nhân dân Hải Phòng càng quyết liệt. Đặc biệt là cuộc đấu tranh của gần 5 vạn quần chúng kéo dài 3 ngày (từ ngày 3 đến ngày 5 tháng 5 năm 1955) để giữ lại gần 300 tù chính trị bị giam ở cảng Máy Chai mà kẻ địch âm mưu định đưa ra biển thủ tiêu. Tuổi trẻ toàn thành phố được huy động vào cuộc đấu tranh này. Các thanh niên làm nghề đạp xích lô tự đứng ra phục vụ những người đi đấu tranh từ các nơi đổ về khu vực cảng Máy Chai. Đường phố đông nghịt người…Trước khí thế và sức mạnh áp đảo của quần chúng, kẻ địch phải chùn bước, không dám thực hiện tội ác, buộc phải trả lại tự do cho tất cả tù chính trị. Các anh chị em tù chính trị sung sướng và xúc động đến nghẹn ngào như những người từ cõi chết trở về với cuộc sống”.
Cùng thời điểm này, ở Hồng Quảng (Quảng Ninh) cuộc đấu tranh bảo vệ máy móc, thiết bị ở các hầm mỏ, xí nghiệp diễn ra hết sức quyết liệt. Tình hình chính trị-xã hội ở đây cũng rất phức tạp. Vốn là một vùng bị quân Pháp chiếm đóng nhiều năm nên lực lượng đoàn viên rất mỏng, một số nơi còn chưa có tổ chức Đoàn. Hơn nữa, ngoài quân đội Pháp, ở đây 300 ngày trước khi rút khỏi miền Bắc (theo Hiệp định Giơnevơ quy định) còn có một lực lượng đặc vụ, gián điệp dày đặc của thực dân Pháp, của đế quốc Mỹ và Tưởng Giới Thạch ráo riết hoạt động vừa công khai, vừa lén lút hòng gây rối loạn tình hình chính trị, kinh tế, xã hội trước mắt và lâu dài ở Hồng Quảng, ở miền Bắc.
Trước tình hình đó, thực hiện Chỉ thị của Đảng, Trung ương Đoàn và Trung ương Hội đã cử một đoàn cán bộ về Hồng Quảng tham gia tiếp quản, củng cố các tổ chức Đoàn, Hội để chỉ đạo việc bảo vệ máy móc, thiết bị và các cơ sở công nghiệp, đặc biệt là ở các khu mỏ, công trường xí nghiệp. Được sự lãnh đạo kịp thời của các cấp uỷ Đảng, các tổ chức Đoàn, Hội đã phát huy vai trò xung kích của các đội thanh niên tự vệ, các đội tự vệ công nhân, các đội bảo vệ trật tự, an ninh…
Chính vì vậy, khi bọn chủ Pháp ở nhà máy Điện Cọc 5 lén lút huy động binh lính và chỉ huy người Âu tháo dỡ định chuyển 8 mô-bin ra Cẩm Phả đưa xuống tàu vào ngày 9 tháng 3 năm 1955 thì đội tự vệ công nhân đã kịp thời phát hiện, đấu tranh buộc bọn chủ Pháp phải để lại đủ 8 mô-bin.
ở nhà máy cơ khí Cẩm Phả, ngày 24 tháng 4 năm 1955, đội tự vệ công nhân cũng kịp thời phát hiện, vây giữ, buộc bọn chủ nhà máy phải để máy móc lại.
ở vùng Hồng Quảng, Hải Ninh (Quảng Ninh) những tháng đầu năm 1955 cũng hừng hực khí thế. Trên mặt trận đấu tranh chống cưỡng ép đồng bào di cư vào Nam, các đoàn viên, thanh niên, hội viên cũng hoạt động tích cực, góp phần bảo vệ, giúp đỡ đồng bào yên tâm, vững tin ở lại quê hương.
Ngày 24 tháng 4 năm 1955, thực dân Pháp đã buộc phải thực hiện Hiệp định Giơnevơ, rút khỏi Hồng Quảng.
Ngày 13 tháng 5 năm 1955, thành phố cảng Hải Phòng được giải phóng; ngày 22 tháng 5 năm 1955, quân Pháp rời đảo Cát Bà, đánh dấu ngày tháng cuối cùng tên lính Pháp cuối cùng rút khỏi miền Bắc. Một nửa đất nước thân yêu được hoàn toàn giải phóng.
Để thực hiện đường lối xây dựng và củng cố miền Bắc làm cơ sở vững chắc cho cuộc đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà của Đảng ta, Hội nghị lần thứ 7 (tháng 3 năm 1955) và Hội nghị lần thứ 8 (tháng 8 năm 1955) của Ban Chấp hành Trung ương Đảng (Khoá II) đã khẳng định: “Miền Bắc là chỗ dựa của ta. Bất kể tình huống nào miền Bắc cũng phải được củng cố…
Củng cố miền Bắc về mọi mặt là nhiệm vụ rất quan trọng vì miền Bắc có được củng cố ta mới có đủ lực lượng để củng cố hoà bình, thực hiện thống nhất, hoàn thành độc lập và dân chủ trong toàn quốc…”.
Được thử thách, rèn luyện trong những tháng năm kháng chiến gian khổ và anh dũng, ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình, tuổi trẻ miền Bắc đã không quản ngại khó khăn, gian khổ, đi đầu trên mặt trận khôi phục kinh tế, hàn gắn vết thương chiến tranh, khắc phục hậu quả của chủ nghĩa thực dân và tàn tích của chế độ phong kiến. Hàng vạn đoàn viên, thanh niên, hội viên, đội viên tham gia vào các phong trào, các ngành nghề, góp phần ổn định nhanh chóng cuộc sống của nhân dân, xoá bỏ những tàn dư của văn hoá thực dân và các hủ tục của chế độ cũ. Hàng loạt công trình được khôi phục, sửa sang và làm mới, góp phần làm thay đổi diện mạo của miền Bắc sau chiến tranh.
Đó là phong trào làm vệ sinh ở các khu phố, trên các đường làng, ngõ xóm, sửa sang, quét dọn, xoá bỏ những dấu tích chiến tranh của quân đội thực dân chiếm đóng. Các đội thanh niên tự quản được thành lập để duy trì nếp sống văn minh.
Đó là phong trào bình dân học vụ được mở ra khắp nơi, lôi cuốn đông đảo các tầng lớp nhân dân và thanh niên đến học. Giáo viên của phong trào bình dân học vụ sôi nổi này đa số là đoàn viên, hội viên, thanh niên. Được tổ chức Đoàn và Liên đoàn Thanh niên động viên, cổ vũ, giao trách nhiệm, anh chị em giáo viên trẻ đã không quản khó khăn, gian khổ, xông xáo đến tận các khu phố, thôn xóm, vừa vận động nhân dân đến lớp, vừa hướng dẫn bà con học tập. Các lớp học được tổ chức cả buổi trưa, buổi tối và bất kỳ thời điểm nào khi bà con rỗi rãi. Khi tiếng kẻng reo vang, khắp các nẻo đường xóm thôn, khu phố lại í ới tiếng gọi nhau đi học. Vui nhất là các buổi tối, những chiếc đèn chai, những bó đuốc bập bùng như đêm hội hoa đăng…
Hệ thống giáo dục phổ thông trên toàn miền Bắc cũng nhanh chóng được củng cố và phát triển. Hàng vạn đoàn viên, hội viên, thanh niên đã cùng phụ huynh học sinh tích cực tu bổ trường lớp cũ, xây dựng hàng trăm trường lớp mới chuẩn bị cho năm học mới.
Ngày 19-1-1955, nhân dịp đến dự lễ khai giảng khoá đầu tiên của trường Đại học Nhân dân tại Hà Nội, Bác Hồ kính yêu đã dạy:
“Thanh niên cần phải có tinh thần gan dạ sáng tạo, cần phải có chí khí hăng hái và tinh thần tiến lên, vượt mọi khó khăn gian khổ để tiến mãi không ngừng…”
Ngày 19-3-1955, Bác Hồ lại gửi thư cho học sinh trường Sư phạm Miền núi. Bức thư có đoạn viết: “Nhiệm vụ của các cháu là phải thi đua học tập để sau này góp phần vào việc mở mang quê hương của mình và việc xây dựng đất nước Việt Nam yêu quý của chúng ta"…
Nếu năm 1944, cả nước ta chỉ có khoảng 709.000 học sinh và có tới hơn 80% người dân mù chữ thì tính đến đầu năm 1956, chỉ riêng miền Bắc đã có 984.500 học sinh và 2,5 triệu người đi học bình dân học vụ, hơn 1 triệu người thoát nạn mù chữ.
Còn trên mặt trận xây dựng những tuyến đường chiến lược mới, hàng ngàn đoàn viên, hội viên, thanh niên xung phong, các đội 34, 36, 38, 40, 56, T31… đã ngày đêm hành quân vượt đèo, leo dốc qua bao hiểm nguy, toả về các ngả để khôi phục và làm mới những con đường:
Đó là 1.885 đội viên đội Thanh niên xung phong Đường sắt do đồng chí Nguyễn Quang Vinh làm đội trưởng, đã lập thành tích xuất sắc vượt định mức 57% trong đợt 1 và 43% trong đợt 2 với 581 công, góp phần cùng các đơn vị bạn khai thông tuyến đường sắt Hà Nội- Mục Nam Quan dài 163 km đúng ngày 28-2-1955.
Đó là Tổng đội Thanh niên xung phong thuộc Thành Đoàn Hà Nội đã tham gia khôi phục nhanh chóng tuyến đường sắt Hà Nội - Lào Cai. Đây là tuyến đường sắt dài nhất miền Bắc lúc đó (295 km), lại chạy qua nhiều vùng núi non hiểm trở, dân cư thưa thớt, tình hình chính trị-xã hội phức tạp. Nhưng hàng nghìn đội viên Thanh niên xung phong đã kiên cường vượt qua mọi khó khăn, thử thách để hoàn thành khai thông tuyến đường đúng thời gian quy định. Ngày 1-1-1956, chuyến tàu đầu tiên đã đến ga Lào Cai trong niềm vui hân hoan của đồng bào các dân tộc miền núi và nhân dân miền Bắc.
Còn trên tuyến đường 1B từ Đồng Đăng (Lạng Sơn) đến Thái Nguyên, đội Thanh niên xung phong Thủ đô T31 đã vượt qua sự thử thách khốc liệt của khí hậu vùng cao hẻo lánh với gió núi, mưa ngàn để mở rộng, nâng cấp tuyến đường. Cầu Bò Đái, cầu Đàng Lang, cầu Ty Gắn, cầu Gia Bẩy, cống Kéo Koong, đèo Tam Canh, đèo Lũng Pa…mỗi địa danh trên tuyến đường 1B là một chứng tích ghi dấu những chiến công của các đội viên TNXP Thủ đô T31- những chàng trai, cô gái thư sinh của Thủ đô đã trở thành những đội viên Thanh niên xung phong rắn rỏi, kiên cường, góp phần khôi phục, làm mới con đường, vốn gập ghềnh, heo hút.
Trên các công trường, nhà máy, xí nghiệp, tuổi trẻ miền Bắc cũng góp phần quan trọng vào việc củng cố, khôi phục, xây mới để phát triển sản xuất công nghiệp.
Đội 56 Đoàn Thanh niên xung phong Trung ương với 1000 đội viên do đồng chí Trần Tôn làm đội trưởng đã hành quân về nơi đất Tổ Phú Thọ để xây dựng nhà máy chè Phú Thọ, nhà máy chè Hạ Hoà và nhà máy điện phục vụ hoạt động của hai nhà máy chè đó. Cảnh nằm lán, ăn đói, thiếu giày, mũ không làm cho các đội viên Thanh niên xung phong nhụt chí. Họ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần xây dựng những cơ sở vật chất kỹ thuật đầu tiên của chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc nước ta.
ở Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh, sau những cuộc đấu tranh giành giật, giữ lại máy móc, thiết bị với các ông chủ Pháp, các nhà máy, xí nghiệp đã nhanh chóng được phục hồi và vận hành trở lại. Các đoàn viên, hội viên, thanh niên công nhân đã phát huy tinh thần làm chủ, sáng tạo, chắt chiu, mày mò khám phá, phục hồi những cỗ máy đồ sộ. Các nhà máy xe lửa Gia Lâm, nhà máy Điện Yên Phụ, nhà máy Đèn Bờ Hồ… (Hà Nội), nhà máy điện Cửa Cấm, nhà máy xi măng, cảng Hải Phòng, cảng Máy Chai… (Hải Phòng); nhà máy Điện Cọc 5, nhà máy cơ khí Cẩm Phả… (Quảng Ninh) hừng hực khí thế hồi sinh sau chiến tranh và nhanh chóng hoạt động trở lại.
Đặc biệt, công cuộc vận động cải cách ruộng đất ở nông thôn đã đạt được thắng lợi to lớn. Các Đội thanh niên xung kích, các tổ thông tin tuyên truyền phục vụ yêu cầu của các Đội cải cách ruộng đất, đồng thời làm lực lượng nòng cốt trong các đội tự vệ, bảo vệ các cuộc đấu tranh của nông dân, giữ gìn trật tự, an ninh thôn xóm. Tuổi trẻ nông thôn đã cùng bà con nông dân ôn nghèo, kể khổ, vạch rõ tội ác của bọn địa chủ bóc lột.
"Tháng 12 năm 1955, cuộc vận động cải cách ruộng đất đợt 5 đã được triển khai ở 1720 xã với trên 6000.000 người trong 20 tỉnh và 2 thành phố. Tháng 7 năm 1956, cải cách ruộng đất đợt 5 kết thúc ở toàn bộ vùng đồng bằng, trung du và 280 xã miền núi”.
Ước mơ nghìn đời của người nông dân đã được thực hiện: Nông dân được chia ruộng đất, được làm chủ thôn xóm, ruộng đồng, giai cấp địa chủ hoàn toàn bị xoá bỏ cùng những tàn dư của chế độ phong kiến ở miền Bắc.
Thắng lợi của công cuộc cải cách ruộng đất làm nức lòng hàng triệu người dân. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện cải cách ruộng đất, ta đã phạm một số sai lầm. Đảng và Chính phủ đã kiên quyết chỉ đạo sửa sai. Bởi vậy, lòng tin của quần chúng đối với Đảng và Chính phủ được khôi phục và ngày càng nâng cao.
Thực hiện lời dạy của Bác Hồ kính yêu: “Phải quan tâm đến việc khôi phục và xây dựng lại nước nhà…Thanh niên cần phải có tinh thần gan dạ, sáng tạo, cần phải có chí khí hăng hái và tinh thần tiến lên, vượt mọi khó khăn, gian khổ để tiến mãi không ngừng…”. Thanh niên các vùng nông thôn miền Bắc không chỉ tham gia tích cực vào công cuộc vận động cải cách ruộng đất của Đảng và Chính phủ mà còn chiến đấu quyết liệt với lũ lụt, hạn hán để cứu lúa, cứu tài sản của nhân dân, đồng thời hăng hái, dũng cảm rà phá bom mìn, dây thép gai để khai hoang, phục hoá. Chỉ trong 3 năm đầu củng cố và khôi phục, phát triển kinh tế, đồng ruộng ở các vùng nông thôn miền Bắc đã xanh tươi mượt mà hứa hẹn những mùa no ấm: “Thanh niên huyện ứng Hoà, Hà Tây đã khai hoang, phục hoá được 1200 hécta ruộng, biến “khu trắng” thành đồng ruộng tốt tươi. Thanh niên Thanh Hoá đã tổ chức 530 chi đoàn, gồm 9.909 đoàn viên, thanh niên và lập 53 đội Thanh niên xung phong tham gia xây dựng, sửa chữa đập Bái Thượng bị địch phá hoại hư hỏng nghiêm trọng và tu bổ hệ thống nông giang sông Chu…”.
ở Hải Phòng, gần 20.000 thanh niên được tổ chức thành những đội xung kích chống bão, vật lộn với cơn bão khủng khiếp vào tháng 9 năm 1955. Tấm gương hy sinh của đoàn viên Phạm Minh Đức, chiến sỹ đại đội 1, trung đoàn 53 đã vật lộn với sóng gió hàng giờ liền để cứu sống 14 người đã làm hàng chục triệu trái tim xúc động. Phong trào noi gương anh dũng của đoàn viên Phạm Minh Đức để lao động, sản xuất và chiến đấu dâng lên khắp nơi. Phạm Minh Đức đã được Quốc hội tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tại vùng Kiến An, Hải An, hàng vạn thanh niên công nhân, cán bộ, học sinh đã tham gia cùng nông dân “rửa chua, khua mặn” vì cả vùng này đồng ruộng bị nước mặn tràn vào.
ở Hà Nam, 4000 thanh niên huyện Bình Lục đã dồn sức đắp lại một quãng đê bị lũ phá vỡ. Hàng trăm thanh niên đã khoác vai nhau làm hàng rào sống chắn nước để đất đắp không bị cuốn trôi. Chỉ sau một ngày, nước lũ đã bị chặn đứng…
“Trong 3 năm (1955-1957), tuổi trẻ miền Bắc đã đóng góp trên 10.000.000 ngày công chống hạn, sửa chữa, khôi phục, đưa vào sử dụng 6 công trình thuỷ nông lớn và hàng chục công trình thuỷ lợi hạng vừa, giải quyết một phần tiêu, tưới nước cho đồng ruộng”.
Trong các phong trào, các mặt trận hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục và phát triển kinh tế ở miền Bắc từ năm 1955 đến năm 1957, tuổi trẻ miền Bắc đã góp phần quan trọng làm đổi thay diện mạo của nửa đất nước sau chiến tranh. Được thử thách và rèn luyện trong hoạt động thực tiễn, các tổ chức Đoàn, Hội, Đội đã không ngừng lớn mạnh. Chỉ tính riêng năm 1956, đã có thêm 20.889 thanh niên được kết nạp vào Đoàn. Liên đoàn Thanh niên Việt Nam, Hội Học sinh, Sinh viên đã được củng cố và xây dựng, thực sự phát huy vai trò của mình trong công cuộc hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục và phát triển kinh tế ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
*
* *
Tuổi trẻ và nhân dân miền Nam vừa được hưởng niềm vui chiến thắng của 9 năm kháng chiến trường kỳ chưa được bao lâu đã phải tiếp tục cuộc đấu tranh quyết liệt với Mỹ – Diệm.
Theo Hiệp định Giơnevơ, sau 2 năm Việt Nam sẽ được thống nhất bằng cuộc Tổng tuyển cử tự do trong cả nước. Nhưng với dã tâm xâm lược, hòng biến miền Nam thành căn cứ quân sự và chia cắt lâu dài đất nước ta, đế quốc Mỹ đã hất cẳng Pháp, đưa tay sai Ngô Đình Diệm lên nắm độc quyền chính trị để thực hiện chủ nghĩa thực dân mới ở miền Nam Việt Nam.
Theo lệnh quan thầy, Ngô Đình Diệm đã trắng trợn phá hoại Hiệp định Giơnevơ, đàn áp phong trào cách mạng, trả thù lực lượng kháng chiến, dùng chính sách “tố cộng”, “diệt cộng”, lập “ấp chiến lược” để khống chế, cô lập nhân dân với cách mạng. Bè lũ Ngô Đình Diệm còn lập ra nhiều tổ chức như: “Thanh niên chiến đấu”, “Thanh niên công giáo”, “Tự vệ hương thôn”, “Tự vệ học đường”, “Tổng liên đoàn học sinh”, “Thanh niên cộng hoà”… để mua chuộc, đầu độc và phá hoại phong trào yêu nước trong thanh niên miền Nam.
Trước tình hình đó, để bảo toàn lực lượng, tiếp tục lãnh đạo tuổi trẻ và nhân dân miền Nam đấu tranh với kẻ thù mới vô cùng gian ác và xảo quyệt, “Tổ chức của Đảng phải rút vào hoạt động bí mật. Các Đảng bộ miền Nam tiến hành sắp xếp và củng cố lại tổ chức, thực hiện chủ trương bám đất, bám dân, trực tiếp lãnh đạo phong trào đấu tranh để gìn giữ lực lượng cách mạng và chuẩn bị cho cao trào cách mạng mới.
Các tổ chức cách mạng đều rút vào hoạt động bí mật. Đoàn Thanh niên Cứu quốc không còn hệ thống dọc, chỉ còn chi đoàn cơ sở do chi bộ Đảng trực tiếp lãnh đạo. Các tổ chức quần chúng công khai đã hình thành”.
ở các vùng đô thị, thanh niên học sinh, sinh viên thành lập các Hội truyền bá Quốc ngữ, các nhóm học tập, du lịch, thể thao, văn nghệ và tổ chức đi tham quan các di tích lịch sử, các danh lam thắng cảnh, truyền bá các bài ca yêu nước, các bài ca kháng chiến. Đặc biệt, những “Tuần lễ xuống đường” hưởng ứng phong trào đòi hoà bình do Luật sư Nguyễn Hữu Thọ khởi xướng đã thu hút hàng nghìn học sinh, sinh viên đô thị cùng các tầng lớp nhân dân. Phong trào này đã nhanh chóng lan rộng tới các vùng nông thôn miền Nam.
Cùng với nông dân, thanh niên nông thôn đã nhiệt tình hưởng ứng phong trào đòi hoà bình của Luật sư Nguyễn Hữu Thọ. Các đoàn viên, hội viên, thanh niên ở nông thôn miền Nam còn tham gia vào các tổ vần công, đổi công, các hội hiếu, hỉ, các đội đá banh, bóng chuyền, các đội múa lân, văn nghệ… ở nhiều nơi, thanh niên nông thôn còn đấu tranh đòi Hội đồng hương chính tài trợ tiền để đi biểu diễn văn nghệ, đấu giao hữu thể thao giữa các xã, ấp để qua đó móc nối liên kết phong trào.
ở các tỉnh Liên khu V, Nam Trung Bộ, nhân dân và thanh niên còn tổ chức “Tuần lễ hoà bình”. Có tới 25.000 đồng bào và tuổi trẻ thành phố Huế xuống đường “Ăn mừng hoà bình” nhằm hưởng ứng và phối hợp với cuộc biểu dương lực lượng của đồng bào và tuổi trẻ Sài Gòn. Hơn 100 Uỷ ban Bảo vệ hoà bình ở các cấp tỉnh, thành đã được thành lập, thúc đẩy phong trào “Bảo vệ hoà bình” phát triển mạnh mẽ, rộng khắp miền Nam.
Cuộc đấu tranh chống văn hoá lai căng, đồi truỵ, phản động của thanh niên, học sinh, sinh viên miền Nam cũng phát triển rầm rộ với các hình thức đa dạng, phong phú như tổ chức họp mặt, diễn đàn, hội thảo, báo liếp, báo tường, du ngoạn, cắm trại…
Trước làn sóng đấu tranh như vũ bão của tuổi trẻ và nhân dân miền Nam, bọn Mỹ- Diệm hoảng hốt tăng cường đàn áp, khủng bố với nhiều hình thức từ bắt bớ, tù đày, tra tấn đến mua chuộc, dụ dỗ… Nhưng phong trào đấu tranh chính trị của tuổi trẻ và nhân dân miền Nam vẫn không ngừng phát triển. Các phong trào đấu tranh đòi hoà bình, dân chủ, dân sinh, chống “Tố cộng, diệt cộng” đã lôi cuốn hàng triệu lượt người tham gia. Chỉ trong 2 năm 1955-1956, cả miền Nam có tới 7 triệu lượt người tham gia đấu tranh chính trị.
Những năm 1955-1956 là thời kỳ Mỹ- Diệm tiến hành cuộc chiến tranh một phía, đánh phá ta quyết liệt. Đó là thời kỳ khó khăn nhất của cách mạng miền Nam. Nhưng Mỹ-Diệm đã không thể diệt “tận gốc cộng sản” như chúng từng huyênh hoang tuyên bố. Bao tấm gương dũng cảm, kiên trung, giữ vững khí tiết của người cộng sản xuất hiện khắp miền Nam. Đó là người con gái Gò Nổi của đất Quảng anh hùng - chị Trần Thị Lý. Bị địch tra tấn dã man chết đi sống lại nhiều lần với 40 vết thương trên cơ thể, chị vẫn kiên quyết giữ vững khí tiết của người đoàn viên thanh niên cộng sản. Đó là các tấm gương của Phan Thị Cam, Trần Thị Vân, Võ Chuẩn, Nguyễn Thị Thanh cùng hàng vạn đoàn viên, thanh niên miền Nam khác đã nêu cao ý chí cách mạng kiên cường, thà chết chứ không chịu khuất phục, không chịu khai báo cơ sở cách mạng…
Nhiều đoàn viên, hội viên và thanh niên vùng căn cứ cũ ở U Minh thượng, U Minh hạ (miền Tây Nam Bộ), chiến khu D, vùng căn cứ miền Đông Nam Bộ, miền núi Trung Bộ và Tây Nguyên đã rủ nhau vào rừng lập làng Thanh niên, làng Rừng, làng Xã hội chủ nghĩa, lập căn cứ và các trại bí mật để bền bỉ chống giặc.
ở Bình Định, thanh niên xã Bình Khê đã lập “Đội thanh niên nghĩa hiệp” chống Mỹ-Diệm; thanh niên xã Hoài Nhơn, Hoài Sơn lập “Trung đội cứu quốc” rồi cử người lên núi tìm Đảng xin vũ khí đánh giặc.
Đặc biệt, để hưởng ứng lời kêu gọi của Mặt trận Liên Việt Nam Bộ, ngày 10-7-1955 ở Sài Gòn, Gia Định, Mỹ Tho, Sa Đéc, Long Xuyên… đã nổ ra tổng bãi công, bãi thị. Thanh niên cùng nhân dân tẩy chay trò hề “Trưng cầu dân ý” của Diệm. Ngày 10-11-1955 có 40 ngàn công nhân cao su Biên Hoà, Bà Rịa, Tây Ninh… đình công đòi tăng lương, đòi tự do dân chủ…
Hoảng hốt, điên cuồng trước phong trào cách mạng khắp miền Nam, bọn Mỹ - Diệm đã thẳng tay đàn áp, khủng bố, trả thù những người tham gia cách mạng, vô cớ bắt giam, đánh đập, giết hại những người có chồng, con, anh em, bố mẹ tập kết ra miền Bắc. Đặc biệt nghiêm trọng là vụ thảm sát ở Hướng Điền (Quảng Trị) trong những ngày 9-14-16 tháng 7 năm 1955. Chính quyền Ngô Đình Diệm theo lệnh của quan thầy Mỹ đã gây ra vụ thảm sát đẫm máu: “92 đồng bào vô tội đã bị giặc giết hại một cách dã man, đau đớn. Chúng giết cả cụ già năm, sáu mươi tuổi đến trẻ em chưa rời vú mẹ. Chúng chặt tay, chân phụ nữ để hãm hiếp rồi đâm xuyên ngực chết trần truồng. Chúng chọc tiết, moi gan, mổ bụng, thậm chí các chị phụ nữ có thai chúng cũng mổ bụng moi bào thai ra ngoài. Thôn Tân Hiệp chỉ còn anh Lục và chị Vân là sống sót, nhà cửa bị triệt hạ đem về làm đồn trại. Thôn Tân Lập chỉ là một đống tro tàn…”.
Hành động bạo ngược, man rợ của quân Mỹ-Diệm đã gây lên làn sóng căm phẫn khắp Việt Nam và toàn thế giới. Trùng trùng điệp điệp những đội ngũ, những tổ chức nam nữ thanh niên và nhân dân miền Nam đã xốc lại hàng ngũ, đoàn kết thành một khối, kiên cường đấu tranh chống lại kẻ thù.
Đầu tháng 6 năm 1956, Bộ Chính trị đã họp đánh giá tình hình miền Nam và xác định cụ thể: “Hình thức đấu tranh của ta trong toàn quốc hiện nay là đấu tranh chính trị… nói như thế không có nghĩa là tuyệt đối không dùng vũ trang tự vệ trong những hoàn cảnh nhất định…”.Từ thực tiễn chỉ đạo phong trào đấu tranh cách mạng ở miền Nam, từ những vụ thảm sát đồng bào vô tội hết sức man rợ của kẻ thù, từ thực tế đấu tranh ngày càng mạnh mẽ như nước triều dâng của tuổi trẻ và nhân dân miền Nam, tháng 8-1956, đồng chí Lê Duẩn đã trực tiếp soạn thảo: “Đề cương cách mạng miền Nam” trình Hồ Chủ tịch và Bộ Chính trị Trung ương Đảng. Đề cương vạch rõ nhiệm vụ của cách mạng miền Nam trong giai đoạn tới là: “Trực tiếp đánh đổ chính quyền độc tài, phát xít Ngô Đình Diệm tay sai Mỹ, giải phóng nhân dân miền Nam khỏi ách đế quốc, phong kiến, thiết lập ở miền Nam một chính quyền liên hiệp có tính chất dân tộc, dân chủ, để cùng miền Bắc thực hiện một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất…”.
Chủ trương mới đó của Đảng đã làm nức lòng nhân dân và thanh niên cả nước. Bởi lẽ chúng ta đã dùng đấu tranh chính trị, mềm dẻo mà kiên quyết để chống lại kẻ thù. Nhưng chúng ta không thể chỉ đấu tranh chính trị khi bạo lực phản cách mạng đã tàn sát bao người dân vô tội, đã thiêu huỷ bao xóm làng, đồng ruộng. Chúng ta yêu hoà bình nhưng chúng ta không thể im lặng khi tiếng súng của kẻ thù vẫn hàng ngày điên cuồng tàn phá sự bình yên. Phải dùng bạo lực cách mạng chống lại bạo lực phản cách mạng để bảo vệ Đảng, bảo vệ nhân dân, đưa cách mạng đến ngày toàn thắng, để Bắc Nam thống nhất, sum họp một nhà.
*
* *
Trong khí thế sôi nổi thi đua những năm 1955-1957 thanh niên và nhân dân miền Bắc cùng kề vai sát cánh hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục, phát triển kinh tế; thanh niên và nhân dân miền Nam đấu tranh đòi thực hiện Hiệp định Giơnevơ, đòi tổ chức Tổng tuyển cử thống nhất nước nhà. Các tổ chức Đoàn Thanh niên; Hội Học sinh, Sinh viên trên miền Bắc đã được xây dựng và củng cố vững mạnh.
Ngày 20-2-1955, Ban Chấp hành Trung ương Liên đoàn Thanh niên Việt Nam đã ra lời kêu gọi thanh niên Việt Nam đoàn kết với thanh niên các nước thuộc địa và phụ thuộc nhân ngày Quốc tế chống chủ nghĩa thực dân (21-2). Lời kêu gọi đã có sức cổ vũ mạnh mẽ tình đoàn kết hữu nghị giữa tuổi trẻ Việt Nam và tuổi trẻ thế giới.
Ngày 23-3-1955, Ban Chấp hành Trung ương Liên đoàn Thanh niên Việt Nam và Trung ương Đoàn Thanh niên Cứu quốc Việt Nam đã triệu tập Hội nghị trù bị gồm 197 đại biểu, chuẩn bị cho Đại hội liên hoan Thanh niên và sinh viên thế giới lần thứ V tại Vacsava (Ba Lan) tổ chức vào tháng 7 năm 1955.
Ngày 7-4-1955, Ban trù bị Đại hội đã ra lời kêu gọi thanh niên cả nước hăng hái lao động sản xuất, đấu tranh chống kẻ thù phá hoại Hiệp định Giơnevơ, đòi lập lại quan hệ bình thường giữa hai miền Nam- Bắc.
Trong ba ngày từ 29 đến 31-7-1955, tại Hà Nội có 244 đại biểu chính thức và 255 đại biểu dự thính của các trường đại học, đại biểu sinh viên miền Nam và sinh viên học ở nước ngoài đã họp Đại hội để thống nhất tổ chức và phong trào học sinh, sinh viên toàn quốc. Đại hội quyết định lấy tên mới của tổ chức sinh viên là: Hội Liên hiệp Sinh viên Việt Nam. Đại hội đã thông qua Nghị quyết và nhấn mạnh các nhiệm vụ sau:
- Đoàn kết mọi lực lượng sinh viên cùng các tầng lớp thanh niên và nhân dân trong cả nước, đấu tranh cho hoà bình, độc lập dân tộc và thống nhất Tổ quốc, đòi thực hiện hiệp thương hai miền Nam-Bắc, tổ chức Tổng tuyển cử tự do trong cả nước theo đúng tinh thần Hiệp định Giơnevơ.
- Thống nhất các tổ chức và các tầng lớp sinh viên trong Hội Liên hiệp Sinh viên Việt Nam.
Đây là Đại hội đầu tiên của các tổ chức Hội quần chúng thanh niên. Đại hội đã thông qua Điều lệ, chương trình hành động và lời kêu gọi sinh viên toàn quốc.
Để phát huy vai trò của Đoàn trong giai đoạn cách mạng mới, thể theo đề nghị của Ban Chấp hành Trung ương Đoàn, ngày 19-10-1955, Ban Bí thư Trung ương Đảng đã ra Nghị quyết đổi tên Đoàn Thanh niên Cứu quốc Việt Nam thành Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam, đồng thời xác định vai trò nòng cốt của Đoàn trong mặt trận đoàn kết thanh niên.
Tháng 11-1955, để chuẩn bị cho Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ II, Ban Chấp hành Trung ương Đoàn đã tổ chức Hội nghị cán bộ Đoàn toàn quốc. Đồng chí Trường Chinh, đồng chí Phạm Văn Đồng đã tới dự và phát biểu ý kiến. Các đồng chí đã biểu dương sự đóng góp của các đoàn viên, hội viên, thanh niên trong thời gian qua, đồng thời trao cho Đoàn, Hội nhiệm vụ xung kích thực hiện kế hoạch khôi phục kinh tế và phát triển văn hoá năm 1956 và những năm tiếp theo.
Năm 1955 sôi động đã khép lại. Mở đầu mùa xuân năm 1956 - ngày 12 tháng 3, Bác Hồ đã đến thăm và chúc Tết nhân dân Thủ đô. Bác đã trao trách nhiệm vinh quang cho thanh niên, học sinh, sinh viên Thủ đô Hà Nội: Phải góp phần đắc lực sao cho trong năm 1956 mọi người dân Thủ đô đều phải biết đọc, biết viết…
Thực hiện lời dạy của Bác, Thành Đoàn Thanh niên Hà Nội đã cùng Hội Liên hiệp Sinh viên Hà Nội ra lời kêu gọi thanh niên, học sinh, sinh viên Thủ đô tiến quân vào mặt trận diệt dốt với khẩu hiệu: “Mỗi thanh niên biết chữ là một giáo viên bình dân học vụ”. Hàng nghìn thầy cô giáo trẻ thành phố đã ngày đêm toả xuống các khu lao động, các thôn xóm ngoại thành để dạy chữ. Đến tháng 7 năm 1956, Thủ đô đã có thêm 41.962 người dân biết đọc, biết viết.
Cũng tháng 7 năm 1956, trước khi bước vào năm học mới, Hội nghị cán bộ Đoàn và Hội trong trường học đã được triệu tập. Hội nghị tổng kết: Trong năm học 1955-1956 đã có trên 70% học sinh, sinh viên đạt trên điểm trung bình, 80% thi đỗ tốt nghiệp và lên lớp. Việc quan tâm đào tạo lớp tri thức trẻ đảm đương sứ mệnh lịch sử Xây dựng chủ nghĩa xã hội là một trong những quan điểm ở tầm vĩ mô của Đảng ta đối với thế hệ trẻ.
Trong khí thế tiến công mạnh mẽ của tuổi trẻ miền Bắc đang ngày đêm hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục, phát triển kinh tế văn hóa xã hội và tuổi trẻ miền Nam đấu tranh ngày càng quyết liệt với quân Mỹ-Diệm, từ ngày 8-10 đến ngày 15-10-1956, Đại hội thành lập Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam toàn quốc lần thứ I được khai mạc tại Nhà hát lớn Thủ đô Hà Nội.
Mở đầu Đại hội là Diễn văn khai mạc của anh Nguyễn Chí Thanh, ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch đầu tiên của Liên đoàn thanh niên Việt Nam (sau Đại hội này mang tên là Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam).
Thưa các vị!
Thưa các bạn đại biểu Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới, các bạn đại biểu thanh niên thân mến!
Thay mặt Liên đoàn Thanh niên Việt Nam và Ban Vận động Mặt trận Thanh niên toàn quốc, chúng tôi xin trân trọng chào mừng các vị trong Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, các vị đại biểu của Ban Thường trực Quốc hội, của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, của các Chính Đảng, các Đoàn thể, các ngành các giới, và Quân đội Nhân dân Việt Nam đã đến tham dự Đại hội với chúng tôi.
Chúng tôi xin gửi đến đoàn đại biểu Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới lời chào nồng nhiệt và hữu nghị nhất.
Các đại biểu thanh niên thân mến!
Đại hội của chúng ta gồm 420 đại biểu chính thức, 300 đại biểu dự thính trong và ngoài nước, miền Nam và miền Bắc, có đủ các thanh niên, các chủng tộc, các tôn giáo, các tầng lớp, các tổ chức thanh niên khác nhau, thành phần của Đại hội chứng minh sự đoàn kết của thanh niên, đó là kết quả tốt đẹp của sự đoàn kết rộng rãi thanh niên, đồng thời đó cũng là một cơ sở để tiếp tục củng cố và phát triển mặt trận thống nhất thanh niên toàn quốc sau này.
Trong Đại hội của chúng ta có đại biểu thanh niên miền Nam tập kết ra Bắc, nhưng chúng ta rất tiếc vì sự ngăn cản của Mỹ - Diệm nên vắng mặt các đại biểu của thanh niên ở tại miền Nam. Họ đã tàn ác làm việc ngăn sông cách núi, nhưng đâu có dễ ngăn được lòng của chúng ta? Vì lòng chúng ta với thanh niên miền Nam là một, chúng ta gửi đến toàn thể nam nữ thanh niên miền Nam lời thăm hỏi đoàn kết và ruột thịt nhất.
Các bạn thân mến!
Thời gian qua, thanh niên và nhân dân chúng ta đã cùng thanh niên và nhân dân thế giới đấu tranh không biết mệt mỏi chống âm mưu gây chiến tranh, bảo vệ hoà bình, đấu tranh không ngừng bước cho tình hữu nghị và hợp tác giữa thanh niên các nước.
Chúng ta rất lấy làm vinh dự vì đã góp một phần sức lực vào cuộc đấu tranh vĩ đại đó.
Thời gian qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, Chính phủ và Hồ Chủ tịch, thanh niên chúng ta tham gia cùng toàn dân kháng chiến thắng lợi đánh đuổi bọn xâm lược ra khỏi miền Bắc, làm cho một nửa nước ta được hoàn toàn giải phóng và thực hành cuộc cải cách ruộng đất ở nông thôn. Biết bao xương máu, sức lực mồ hôi của thanh niên lao động chân tay và trí óc đã cống hiến cho Tổ quốc. Trên đồng ruộng, trong nhà máy, ngoài tiền tuyến, sau hậu phương, trong trường học, trong phòng thí nghiệm, trong quân đội nhân dân Việt Nam và dân quân du kích v.v… Chúng ta đã lao động và chiến đấu vô cùng dũng cảm, chúng ta đã phát huy được tác dụng của vai trò thanh niên, do đó chúng ta có thể tự hào rằng: Chúng ta là thanh niên của một dân tộc anh hùng.
Các bạn thân mến!
Ngày nay, tình hình thế giới đã có dịu đi một phần nào, triển vọng giữ vững và xây dựng một nền hòa bình lâu dài có nhiều hơn, nhưng âm mưu gây chiến đang còn tồn tại, hạnh phúc đời sống của thanh niên đang còn bị đe doạ, do đó, là một thành phần trong Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới, chúng ta kiên quyết đấu tranh chống âm mưu gây chiến, bảo vệ hòa bình.
Ngày nay, hòa bình đã được lập lại, nhưng nước ta đang bị đe dọa chia cắt, đồng bào và thanh niên miền Nam đang sống quằn quại dưới ách thực dân mới, bọn họ muốn chia cắt lâu dài nước ta. Không thể được! Chúng ta phấn đấu và sẽ phấn đấu đến cùng để thống nhất Tổ quốc chúng ta. Hai năm nay ở miền Bắc chúng ta đã ra sức khôi phục kinh tế xây dựng nước nhà, ruộng đất đã về tay dân cày, nhà máy đã được khôi phục và xây dựng, trường học mở thêm liên tiếp, thể thao thể dục phát triển v.v… Các việc đó, mỗi một việc phải có khó khăn và có ít nhiều khuyết điểm, song nhìn chung đó là sự đâm chồi nẩy lộc của một chế độ xã hội tốt đẹp, mỗi một việc đều dính liền với thành tích, nhiệm vụ và quyền lợi của thanh niên hiện nay và sau này. Vì thế chúng ta còn phải tiếp tục cố gắng hơn, quyết tâm đề cao trách nhiệm của mình hơn, phát huy truyền thống tốt đẹp của thanh niên, cùng với toàn thể nhân dân ra sức củng cố miền Bắc đưa nước ta tiến lên giầu mạnh, làm cơ sở cho cuộc đấu tranh thống nhất nước nhà theo cương lĩnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Muốn làm tròn được những nhiệm vụ quan trọng đó, về phần thanh niên, trước hết chúng ta cần phải đoàn kết với nhau rộng rãi, tránh hẹp hòi thành kiến, đoàn kết các tổ chức thanh niên, đoàn kết với thanh niên của các tôn giáo, đảng phái, đoàn kết với thanh niên công nông, trí thức, đoàn kết với thanh niên các dân tộc, đoàn kết với thanh niên xuất thân ở tầng lớp tư sản, và cả các thanh niên con cái địa chủ, nghĩa là đoàn kết hết sức rộng rãi. Đại hội của chúng ta lần này nhằm mục đích đó, làm cho thanh niên thành một lực lượng rộng rãi lớn mạnh và vững chắc để cùng toàn dân đấu tranh cho tương lai của Tổ quốc, cho hạnh phúc của tuổi trẻ, cho sự nghiệp hòa bình và hữu nghị của các dân tộc trên thế giới. Ngoài vấn đề đó chúng ta sẽ bàn bạc cùng nhau tìm cách nâng cao dần dần đời sống tinh thần và vật chất của thanh niên cho thích hợp với yêu cầu của thanh niên nói riêng và hoàn cảnh nước nhà nói chung. Đồng thời chúng ta sẽ quy định một bản điều lệ thích hợp, một chương trình hoạt động sát với yêu cầu, nguyện vọng, nhiệm vụ, tài năng của thanh niên trong toàn quốc.
Đại hội chúng ta tiêu biểu cho tinh thần phấn khởi và đoàn kết rộng rãi, nó đánh dấu một bước đường trưởng thành của lực lượng thanh niên toàn quốc.
Khắp nơi, thanh niên trong và ngoài nước, từ Bắc chí Nam đang hướng về Đại hội. Thanh niên thế giới nhiệt tình theo dõi và ủng hộ chúng ta.
Đầy lòng tin tưởng vào sự thành công của Đại hội, tôi xin thay mặt Ban Chấp hành Trung ương Liên đoàn Thanh niên Việt Nam và Ban Vận động Mặt trận thống nhất thanh niên toàn quốc tuyên bố khai mạc Đại hội".
Đại hội đã vinh dự được đón tiếp các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước đến dự. Đặc biệt, ngày 15-10-1956, cả hội trường đã vang dội tiếng vỗ tay và bừng lên niềm hân hoan vui sướng vì đã được đón Bác Hồ kính yêu đến dự và huấn thị tại Đại hội. Bác đã thân ái chúc: “Toàn thể thanh niên đoàn kết, phấn đấu, mạnh dạn, vui vẻ và tiến bộ không ngừng để giúp sức xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập dân chủ và giàu mạnh”.
Sau đó, Bác đã thân mật nói chuyện với Đại hội. Bác kể về những kinh nghiệm thế giới, kinh nghiệm trong nước thời kỳ thanh niên của Người. Bác nói: “Hồi Bác đang thanh niên như các cháu, tình hình thế giới và tình hình trong nước rất đen tối… cho nên Bác và thanh niên hồi đó đều cùng bị áp bức bóc lột như tất cả đồng bào khác.
Đau lòng vì dân tộc bị nô lệ, Bác đã đi đến nhiều nước ngoài, làm nhiều nghề để sống, sống để tìm con đường cách mạng.
Lúc đã ngoài 25 tuổi, Bác còn chưa biết Đảng là gì, Đoàn là gì, phải tìm tòi lâu dần mới biết. Ngày nay, không những thanh niên mà các cháu nhi đồng 9, 10 tuổi đều đã biết Đảng, biết Đoàn và hiểu biết nhiều công việc khác.
Nhờ ảnh hưởng Cách mạng Tháng Mười và Cách mạng Trung Quốc, phong trào cách mạng nước ta tiến lên mạnh, Đảng và Đoàn Thanh niên thành lập. Lúc đó Bác đã hơn 35 tuổi. Trong mấy mươi năm, Đảng và Đoàn phải hoạt động bí mật, địch khủng bố gắt gao và thường xuyên. Nhiều đồng chí đã hy sinh vẻ vang vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì cách mạng.
Nhờ đường lối chính sách của Đảng đúng, nhờ đảng viên và đoàn viên cương quyết, dũng cảm và tin tưởng vững chắc, cho nên dù hoàn cảnh cực kỳ khó khăn nguy hiểm, dù nhiều đồng chí đã bị bắt bớ, hy sinh, Đảng và Đoàn vẫn phát triển ngày càng mạnh. Nhờ sự giáo dục bồi dưỡng của Đảng và Đoàn, nhiều chiến sĩ, anh hùng thanh niên đã nẩy nở trong cuộc Cách mạng Tháng Tám, trong cuộc toàn dân kháng chiến và trong việc xây dựng nước nhà hiện nay.
Kinh nghiệm là:
Nếu so với thanh niên các lớp trước, trong đó có cả Bác, thì thanh niên ta ngày nay tiến bộ hơn nhiều, sung sướng hơn nhiều.
Ngày nay, thanh niên là công dân của nước Việt Nam độc lập, tự do, có Đảng, có Đoàn của mình, có chính quyền, có Mặt trận, có quân đội của mình, là người chủ tương lai của nước nhà mình.
Chính vì là người chủ tương lai cho nên toàn thể thanh niên ta phải đoàn kết chặt chẽ, phấn đấu anh dũng, vượt mọi khó khăn, thi đua giúp sức vào sự nghiệp xây dựng nước nhà tốt đẹp- một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, để mình làm chủ mai sau”.
Đại hội còn được đón đồng chí Trường Chinh, đồng chí Phạm Văn Đồng đến dự. Lời phát biểu của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã khẳng định: "Đại hội của các đồng chí là tiêu biểu khối đoàn kết của thanh niên Việt Nam. Khối đoàn kết thanh niên là hình ảnh khối đoàn kết của toàn thể dân tộc chúng ta, là hình ảnh Mặt trận Tổ quốc của chúng ta. Đó là đặc sắc của Đại hội của các đồng chí…
Thanh niên là con đẻ của chế độ, đồng thời là tương lai của chế độ, thanh niên có nhiệm vụ cùng toàn dân hy sinh phấn đấu cho chế độ Dân chủ Cộng hòa của chúng ta ngày càng thêm vững mạnh và phát triển.
Đó cũng là cuộc đấu tranh cho đời sống ngày nay thêm tươi sáng và ngày mai rực rỡ của thanh niên"…
Đại hội đã đánh giá cao hoạt động của Liên đoàn và của thanh niên cả nước trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và những ngày đầu hoà bình lập lại. Đại hội đã được nghe ý kiến đánh giá và bày tỏ tình đoàn kết hữu nghị của anh Vécne Lambe, đại biểu Liên đoàn Thanh niên Dân chủ thế giới: “Chúng tôi đã biết rõ sự dũng cảm của nam nữ thanh niên Việt Nam trong cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc chống lại ách áp bức đô hộ của thực dân… Các bạn hãy tin tưởng chắc chắn rằng thanh niên tiến bộ trên toàn thế giới sau này vẫn luôn ủng hộ các bạn… Không có một sức mạnh nào trên thế giới có thể chia cắt những mối liên hệ hữu nghị giữa thanh niên Việt Nam và thanh niên yêu chuộng hoà bình trên thế giới… Chúng tôi tự hào thấy thanh niên nước các bạn - thanh niên nước Việt Nam, thanh niên một dân tộc cần cù và dũng cảm, một dân tộc yêu tự do đã đứng vững vàng trong hàng ngũ của Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới…”.
Đại hội đã đề ra mục tiêu, phương hướng, nhiệm vụ của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và của phong trào thanh niên Việt Nam trong những năm tới; đồng thời thông qua Nghị quyết, bản Hiệu triệu thanh niên toàn quốc và Thư của Đại hội gửi các bạn thanh niên miền Nam.
Nghị quyết của Đại hội đã nêu rõ:
1- Thanh niên Việt Nam vốn có một truyền thống đoàn kết tốt đẹp. Trong bao năm dưới ánh thống trị nặng nề của bọn đế quốc và phong kiến, thanh niên ở tất cả mọi tầng lớp đều đã đoàn kết chặt chẽ, xung phong trong cuộc đấu tranh giành tự do và độc lập dân tộc, giành quyền lợi, tương lai và hạnh phúc của tuổi trẻ. Chính nhờ lực lượng đoàn kết đó, thanh niên Việt Nam trong toàn quốc đã có nhiều cống hiến vào Cách mạng Tháng Tám, vào cuộc kháng chiến trường kỳ, cùng toàn dân đem lại chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, đem lại thắng lợi cho Hội nghị Giơnevơ lập lại hòa bình ở Việt Nam.
Chính nhờ lực lượng đoàn kết đó mà 2 năm qua, thanh niên Việt Nam đã có nhiều thành tích to lớn, góp phần vào những thắng lợi của toàn dân trong công cuộc gìn giữ hoà bình, củng cố miền Bắc và đấu tranh để thực hiện Hiệp nghị Giơnevơ, tiến tới thống nhất nước nhà.
Tinh thần đoàn kết tốt đẹp đó đã biểu hiện ngay trong Đại hội này làm cho Đại hội thành công rực rỡ.
2- Hòa bình đã được lập lại nhưng nước chúng ta chưa được thống nhất. Bọn đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai của chúng đang ra sức phá hoại Hiệp nghị Giơnevơ, âm mưu chia cắt lâu dài đất nước ta, nhằm biến miền Nam nước ta thành thuộc địa và căn cứ quân sự của đế quốc Mỹ. Âm mưu đó nằm trong âm mưu chung của đế quốc Mỹ hòng gây lại một cuộc chiến tranh mới.
Nhưng âm mưu của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai đã vấp phải sức đấu tranh anh dũng của nhân dân ta từ Nam đến Bắc, đã vấp phải lực lượng hòa bình dân chủ xã hội chủ nghĩa và phong trào giải phóng dân tộc ngày càng lan rộng và lớn mạnh. Do sức đoàn kết đấu tranh của nhân dân thế giới, tình hình quốc tế đã dịu đi. Mặc dầu bọn đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai vẫn cố theo đuổi chính sách vũ lực, gây lại tình hình căng thẳng ở một vài nơi, âm mưu của chúng nhất định sẽ thất bại.
Đứng trước tình hình hiện nay, Đại hội nhận định rằng nguyện vọng tha thiết nhất của thanh niên ta là được sống trong cảnh hòa bình yên vui, được phát triển mọi khả năng sáng tạo của mình, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Nhiệm vụ to lớn và cấp bách của thanh niên Việt Nam hiện nay là cùng mọi tầng lớp nhân dân ra sức củng cố miền Bắc đã được hoàn toàn giải phóng, đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà trên cơ sở độc lập, dân chủ và bằng phương pháp hòa bình góp phần tích cực cùng thanh niên và nhân dân thế giới đấu tranh cho hòa bình, hữu nghị giữa các dân tộc.
Đồng thời Đại hội nhận định rằng dưới chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tốt đẹp, những quyền lợi thiết thân và đời sống hàng ngày của thanh niên đã dần dần được cải thiện. Song nước ta đã trải qua 15 năm chiến tranh tàn phá, hoà bình mới được lập lại, nhân dân ta còn gặp nhiều khó khăn trên bước đường tiến lên, vì vậy mọi việc được cải thiện mới chỉ là bước đầu. Thanh niên chúng ta có trách nhiệm giúp đỡ lẫn nhau, góp sức cùng Chính phủ và toàn dân vượt mọi khó khăn, phát triển thành tích, do đó thực hiện những nguyện vọng chính đáng của thanh niên.
3- Để thực hiện được những nhiệm vụ nặng nề và vẻ vang, những quyền lợi thiết thân của thanh niên, Đại hội nhận thấy cần thiết phải ra sức mở rộng và củng cố khối đoàn kết của thanh niên.
Do đó Đại hội quyết định:
1- Thành lập Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, nhằm mục đích đoàn kết rộng rãi các tổ chức, các lực lượng nam nữ thanh niên Việt Nam trong toàn quốc từ Bắc chí Nam, trong nước và ngoài nước, không phân biệt thành phần xã hội, xu hướng chính trị, nghề nghiệp, tôn giáo, chủng tộc, không phân biệt trước đây hoặc hiện nay ở đảng phái nào, tổ chức nào, để cùng toàn dân đấu tranh cho độc lập dân tộc, cho hoà bình thế giới, cho tương lai tươi sáng của thanh niên.
Tinh thần cơ bản của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam là đoàn kết rộng rãi, lâu dài, dựa trên sự thật thà, thân ái giúp đỡ nhau, tôn trọng tính chất độc lập của các tổ chức và làm việc theo phương pháp dân chủ bàn bạc để cùng nhau thỏa thuận, thống nhất ý kiến và thực hiện.
Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam hoàn toàn tán thành bản cương lĩnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và gia nhập Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tán thành mục đích, tôn chỉ của Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới và gia nhập Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới. Đại hội nhiệt liệt hoan nghênh lời tuyên bố của Liên đoàn Thanh niên Việt Nam hoà mình vào Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam.
2- Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam sẽ ra sức hoạt động về những mặt sau đây:
a- Trong nước:
- Phát huy tinh thần yêu nước, tinh thần xung phong, tích cực, sáng tạo, ý chí tiến thủ của thanh niên toàn quốc:
ở miền Bắc, hăng hái tham gia khôi phục kinh tế, phát triển văn hoá, củng cố quốc phòng, nâng cao dần đời sống của nhân dân làm cho miền Bắc ngày càng vững mạnh, chế độ dân chủ ngày càng phát triển, làm cơ sở vứng chắc cho công cuộc đấu tranh thống nhất nước nhà.
ở miền Nam, ra sức tăng cường khối đoàn kết rộng rãi của thanh niên, đấu tranh đòi những quyền lợi hàng ngày, đấu tranh cho hòa bình và thống nhất.
- Đoàn kết thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước, đấu tranh đòi thi hành đúng đắn Hiệp nghị Giơnevơ, đòi lập lại quan hệ bình thường Bắc Nam, đòi chính quyền miền Nam phải hiệp thương với Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa để bàn việc Tổng tuyển cử tự do, thống nhất Tổ quốc.
- Dùng mọi phương pháp, hình thức hoạt động để tăng cường tình đoàn kết ruột thịt Bắc Nam, tăng cường sự hiểu biết, liên hệ mật thiết giữa các tổ chức, các tầng lớp thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước, phát triển tình bạn cao quý và tốt đẹp trong thanh niên, tạo mọi điều kiện thuận lợi để các tầng lớp, các tổ chức thanh niên có nhiều xúc tiếp với nhau, giúp đỡ nhau tiến bộ.
- Hết sức giúp đỡ các tầng lớp nam nữ thanh niên thực hiện những nguyện vọng chính đáng của mình, làm cho thanh niên có công ăn việc làm, có điều kiện thuận lợi để học tập, phát triển tài năng, cải thiện đời sống tinh thần và vật chất, lập gia đình, trau dồi và rèn luyện sức khỏe, phát triển những hoạt động văn nghệ, vui chơi, giải trí lành mạnh,v.v… Đại hội trao lại cho Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam những đề nghị của các tiểu ban kinh tế, xã hội, văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao, để nghiên cứu và bàn bạc với các tổ chức thanh niên, các đoàn thể và các cơ quan có trách nhiệm, để cùng nhau tìm cách dần dần thực hiện.
b- Trên thế giới:
- Tích cực tham gia mọi hoạt động của Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới và những hoạt động quốc tế khác nhằm mục đích phát triển tình hữu nghị, sự trao đổi đấu tranh cho hoà bình thế giới. Chống âm mưu gây chiến của bọn đế quốc do Mỹ cầm đầu và đòi sử dụng lực lượng nguyên tử vào những mục đích hoà bình, chống việc sử dụng, tàng trữ và thử các thứ vũ khí nguyên tử và khinh khí.
- Tăng cường mọi quan hệ hữu nghị với thanh niên và nhân dân các nước Liên Xô, Trung Quốc, các nước dân chủ nhân dân anh em, với thanh niên và nhân dân các nước láng giềng Cao Miên, Lào, các nước ấn Độ, Miến Điện, Nam Dương và các nước khác ở Đông Nam á, với thanh niên và nhân dân Pháp cùng các nước khác trên thế giới.
- ủng hộ phong trào giải phóng dân tộc của nhân dân Angiêri và nhân dân các nước thuộc địa, ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Ai Cập quốc hữu hoá kênh Xuyê và bảo vệ chủ quyền của mình mà ở những nơi đó thanh niên yêu nước, yêu hoà bình đang tiến lên dũng cảm, kiên quyết chống chủ nghĩa thực dân.
- Nhiệt liệt hưởng ứng Đại hội Liên hoan Thanh niên và Sinh viên thế giới lần thứ VI cho hoà bình và hữu nghị sẽ họp tại Mátxcơva năm 1957, và Đại hội Thanh niên Thế giới lần thứ 4.
3- Đại hội hướng về miền Nam, thông cảm những nỗi đau khổ của nhân dân miền Nam, gửi lời chào đoàn kết ruột thịt và nhiệt liệt hoan nghênh tinh thần đấu tranh anh dũng, bền bỉ của thanh niên và nhân dân các tầng lớp ở miền Nam đã kiên quyết chống lại những âm mưu khủng bố, lừa bịp, mua chuộc của bọn tay sai, của đế quốc Mỹ, chống những âm mưu của chúng định phá hoại hoà bình, phá hoại thống nhất của nước ta.
4- Đại hội nhiệt liệt hoan nghênh những thắng lợi vẻ vang của Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới, của phong trào thanh niên thế giới và chân thành cảm tạ mối tình hữu nghị nồng nhiệt, sự ủng hộ chân thành của Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới, của thanh niên thế giới đối với công cuộc đấu tranh của thanh niên Việt Nam trong kháng chiến trước đây cũng như trong hòa bình hiện nay.
Đại hội thành lập Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam lần thứ I tháng 10-1956 đánh dấu một bước tiến lịch sử của phong trào thanh niên Việt Nam. Đại hội kế thừa và phát huy truyền thống đoàn kết tốt đẹp, đấu tranh anh dũng sẵn có của thanh niên ta, dựa trên cơ sở vững chắc và thống nhất là lòng yêu nước và yêu hoà bình tha thiết.
Với tinh thần yêu nước, đoàn kết đấu tranh anh dũng đó, với sự ủng hộ của thanh niên thế giới, chúng ta tiến lên giành những thắng lợi mới, làm tròn nhiệm vụ nặng nề và vinh quang của thế hệ trẻ chúng ta, cùng toàn dân xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, thực hiện những quyền lợi, hạnh phúc, tương lai tươi đẹp của thanh niên chúng ta trong tiền đồ rực rỡ của dân tộc, trong thế giới hoà bình".
Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Bộ trưởng Bộ Y tế sau này là Anh hùng lao động được bầu làm Chủ tịch Ban Chấp hành Trung ương Hội. Các phó Chủ tịch Hội gồm các đồng chí: Nguyễn Lam, Bí thư Thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam; Lê Quang Toàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp Sinh viên Việt Nam; Nguyễn Ngọc San, Trưởng Ban Vận động Mặt trận Thống nhất Thanh niên Hà Nội.
Tại Hội nghị lần thứ 2 của Ban Chấp hành Trung ương vào tháng 1-1957, theo sự giới thiệu của Trung ương Đoàn Thanh niên Lao động, Hội nghị đã bầu anh Vũ Quang vào Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, và cử anh làm Tổng Thư ký của Trung ương Hội.
Đại hội thành lập Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam lần thứ I (từ ngày 8-10 đến 15-10-1956), đã kết thúc thắng lợi sau 8 ngày làm việc trong không khí vui tươi, đoàn kết và xây dựng.
Sau Đại hội Liên hiệp Sinh viên Việt Nam và Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Đại hội Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam lần thứ II cũng được triệu tập từ ngày 25-10 đến 4-11-1956 tại Thủ đô Hà Nội với 479 đại biểu, thay mặt cho hơn nửa triệu đoàn viên trong cả nước. Đại hội vô cùng phấn khởi và vinh dự được đón Bác Hồ và các đồng chí Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Quốc Việt và nhiều đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng… đến dự. Trong bài phát biểu với Đại hội, Bác Hồ đã căn dặn: “Muốn Đoàn củng cố và phát triển thì tất cả đoàn viên phải gương mẫu:
- Phải giữ vững đạo đức cách mạng. Phải khiêm tốn, cần cù, hăng hái, dũng cảm. Phải tránh tư tưởng kiêu ngạo, công thần, tự tư, tự lợi.
- Phải xung phong trong mọi công tác: Xung phong là phải đi trước, làm trước để lôi cuốn quần chúng chứ không phải xa rời quần chúng.
- Phải cố gắng học tập chính trị, văn hoá, nghề nghiệp để tiến bộ mãi, để sẵn sàng trở thành cán bộ tốt, đảng viên tốt.
- Phải rèn luyện thân thể cho khoẻ mạnh, khoẻ mạnh thì mới đủ sức để tham gia một cách dẻo dai bền bỉ những công việc ích nước lợi nhà”.
Thay mặt Ban Chấp hành Trung ương Đảng, đồng chí Trường Chinh đã phát biểu với Đại hội. Đồng chí đã biểu dương những cố gắng của Đoàn và khẳng định: "Đoàn đã góp phần đáng kể cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc - dân chủ nhân dân, trong Cách mạng Tháng Tám, trong kháng chiến trường kỳ, trong cải cách ruộng đất và khôi phục xây dựng Tổ quốc, trong đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà". Đồng chí Tổng Bí thư Trường Chinh còn nhắc nhở: "Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam phải được xây dựng thành một tổ chức quần chúng và tiên tiến của thanh niên Việt Nam để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ do Đảng giao phó".
Đại hội đã được nghe Báo cáo Chính trị do đồng chí Nguyễn Lam - Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đoàn trình bày.
Đại hội khẳng định những cống hiến xuất sắc của Đoàn và phong trào thanh niên trong 9 năm kháng chiến và 3 năm hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục kinh tế. Đại hội đã đề ra nhiệm vụ của Đoàn trong giai đoạn cách mạng mới là: "Động viên mọi người, mọi tầng lớp thanh niên đoàn kết sức lực, trí tuệ của mình vào công cuộc khôi phục kinh tế, phát triển văn hóa, củng cố quốc phòng, tham gia tích cực vào công cuộc củng cố miền Bắc, tiến dần từng bước lên chủ nghĩa xã hội, làm cơ sở vững chắc cho sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà".
Đại hội đã ra Nghị quyết về công tác thiếu nhi và quyết định đổi tên Đội Thiếu nhi Tháng Tám thành Đội Thiếu niên Tiền Phong Việt Nam bao gồm hai lứa tuổi thiếu niên và nhi đồng.
Đặc biệt, Đại hội đã gửi Quyết tâm thư lên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, hứa: "Kế tục và phát huy truyền thống cách mạng của dân tộc Việt Nam… nguyện mãi mãi đứng dưới lá cờ của Đảng, nguyện cống hiến tất cả tinh thần và lực lượng của tuổi trẻ để hoàn thành vẻ vang sự nghiệp cao quí của Đảng đã phó thác cho thanh niên. Toàn thể đoàn viên, thanh niên Lao động Việt Nam nguyện đoàn kết chặt chẽ xung quanh Đảng và tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng".
Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ II đã bầu Ban Chấp hành Trung ương Đoàn gồm 30 đồng chí và Ban Bí thư gồm 5 đồng chí. Đồng chí Nguyễn Lam được bầu làm Bí thư Thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đoàn.
Các Đại hội Đoàn, Hội được liên tiếp tổ chức; các tổ chức Đoàn, Hội được củng cố, xây dựng và phát triển không ngừng đã khẳng định sự lớn mạnh của mặt trận đoàn kết, tập hợp thanh niên trong thời kỳ đầu hàn gắn vết thương chiến tranh, khôi phục và phát triển kinh tế, xã hội ở miền Bắc, tiếp tục cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền Nam tiến tới giành độc lập, thống nhất nước nhà.
                                                                                                                                       HẾT CHƯƠNG VII

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
 Mua thiết bị định vị: http://adsun.vn/, thiết bị dạy nghề,Giá hộp đen ô tô tải định vị, tin tức kinh doanh, thuê xe du lịch mũi né, lập trình PHP, Máy chạy bộ điện,  sửa máy giặt, vai ao dai, du lich thai lan, tour du lich campuchia, tour du lich campuchia